Trường phổ thông liên cấp Olympia

CHUẨN BỊ HÀNH TRANG CHO CUỘC SỐNG

Danh mục

Hà Giang yêu thương

Tin đăng ngày : 20/01 | 268 lượt xem

Người ta nói: "Cho đi là hạnh phúc". Niềm hạnh phúc trong câu nói ấy được chúng tôi - những Olympian cảm nhận một cách sâu sắc nhất qua chuyến đi từ thiện "Hà Giang yêu thương". Khoảng thời gian được giao lưu, kết bạn, được sẻ chia những điều ấm áp trong thời tiết mùa đông lạnh giá với những em bé người Mông đã để lại trong tôi thật nhiều cảm xúc và ấn tượng tốt đẹp. Mặc dù thời tiết khắc nghiệt, mặc dù đường đi có hiểm trở, mặc dù "không có Internet", nhưng bằng tình yêu thương, bằng sự ấm áp của con tim, chúng tôi đã vượt qua tất cả để đến với các em.

8h tối ngày 03/01, chúng tôi cùng với các anh chị, cô chú trong câu lạc bộ thiện nguyện "Happy to share" khởi hành đến Hà Giang - cách Hà Nội hơn 300 km. Lần đầu tiên đi xe giường nằm, lũ học sinh nghịch ngợm "lạ địa bàn" nên không ngủ được, đành nằm thì thào nói chuyện với nhau suốt 4 tiếng đồng hồ đầu tiên. Sau khi đến trạm nghỉ ăn uống no nê, chúng tôi lên xe đi tiếp và lần này tất cả ngủ đều ngủ say sưa.

4h sáng ngày 4/1, khi đã đến Hà Giang, chúng tôi tiếp tục lên xe 16 chỗ đi đến xã Hố Quáng Phìn cách Hà Giang hơn 150km. Trên con đường hiểm trở một bên là vách đá một bên là vực sâu, chúng tôi bắt gặp những ngôi nhà được dựng ở lưng chừng núi thưa thớt, nhỏ bé. Những ngôi nhà ở gần khi chúng tôi đi qua còn có những em bé hứng thú vẫy tay chào. Lúc ấy, tôi vừa cảm thấy thương vừa rất xúc động.

Khi đến Ủy Ban Nhân Dân xã Hố Quáng Phìn, điều khó khăn chúng tôi gặp phải là vấn đề giao tiếp. Những người dân nơi đây nói tiếng dân tộc Mông nên khi các cụ hỏi thì chúng tôi chỉ biết cười mà thôi. Thật may mắn khi thấy chúng tôi lúng túng, một chú cán bộ đã tới phiên dịch

Trong buổi sáng ấy, cả đoàn đã trao quà cho các em học sinh. Trên mặt các em vẫn còn những vết lấm lem nhưng trông thật đáng yêu. Ánh mắt em chan chứa niềm vui sướng, hạnh phúc khiến lòng tôi rạo rực lên mong muốn được làm nhiều điều hơn nữa cho các em. Chúng tôi dạy các em cách đánh răng, cách rửa tay. Khi những bàn tay nhem nhuốc được rửa sạch trắng tinh tươm, nét rạng rỡ trên mặt các em khiến chúng tôi không thể không nở nụ cười. Thật là đáng yêu quá!

Trong lúc chúng tôi dạy các em đánh răng và rửa tay, các bác sĩ trong đoàn từ thiện đã khám và chữa bệnh miễn phí cho các em, giúp các bố mẹ giảm bớt phần nào lo lắng về sức khỏe của con mình.

Sáng hôm sau, chúng tôi được dành cả một ngày để đi tham quan “con đường Hạnh Phúc”, cột cờ Lũng Cú – địa đầu Tổ Quốc và nhà của vua Mèo.

Hơn 4h chiều, chúng tôi lên xe khởi hành trở về Hà Giang. Trên đường đi xe bị chắn đường bởi một chiếc xe lu nên tất cả phải dừng lại. Trong khi chờ đợi, chúng tôi dừng lại bên đường đốt lửa trại và nướng chuối. Khi đường đã được thông, chúng tôi tiếp đi về Hà Giang để ăn tối và trở về Hà Nội. Nhưng trải nghiệm đó với chúng tôi thật vô cùng giản dị mà đáng nhớ.

Chuyến đi này đã để lại trong mỗi chúng tôi những kỉ niệm rất vui, rất đẹp. Mong rằng sẽ còn nhiều dịp nữa chúng tôi có thể được tham gia thêm những chuyến từ thiện mang đầy ý nghĩa và niềm vui như thế này.

Trịnh Hà Phương – Khối 10

Các tin cũ hơn